Độc giả của eTN, Tiến sĩ Azam Bahrami (Barogh), tự hào khi được đứng trên sân khấu tại lễ kỷ niệm 60 năm của ITB Berlin. Bà nói: “Thật vinh dự khi được chia sẻ diễn đàn với những người phụ nữ xuất sắc đang định hình tương lai của du lịch tái tạo và thực hiện những công việc nổi bật với cộng đồng trên toàn thế giới.”
“Tôi rất biết ơn cơ hội được nêu bật những thực tiễn tái tạo từ Trung Đông và thu hút sự chú ý đến những gì đang diễn ra ở Iran và khắp khu vực.”
Trong thời điểm thế giới tràn ngập những hình ảnh về sự tàn phá—những tòa nhà bị đánh bom, những trường học tan hoang và cuộc sống bị thu hẹp thành những con số thống kê—thật dễ dàng để quên đi những con người đằng sau những dòng tít đó. Iran, một quốc gia thường được nhìn nhận qua lăng kính xung đột và chính trị, là quê hương của hàng triệu người mà lòng nhân ái, sự ấm áp và sự giàu có về văn hóa của họ vẫn chưa được biết đến rộng rãi.
Khi bom rơi và hệ thống liên lạc bị gián đoạn, khi hơn 1,200 giờ im lặng kỹ thuật số gần như hoàn toàn cô lập một quốc gia khỏi phần còn lại của thế giới, con người không biến mất—nhưng họ có nguy cơ bị lãng quên.
Và đó có thể là bi kịch lớn nhất trong tất cả.
Vượt ra ngoài những tiêu đề báo chí: Người dân Iran
Người Iran không phải là những khái niệm trừu tượng. Họ là những nhà thơ và kỹ sư, những người mẹ và sinh viên, những nghệ sĩ và nông dân. Họ là những người nổi tiếng với chiều sâu cảm xúc, sự kiên cường và trên hết là lòng hiếu khách phi thường.
Ở Iran, làm khách không có nghĩa là được đối đãi như khách vãng lai, mà như người thân trong gia đình. Có một quy tắc văn hóa bất thành văn: khách luôn được ưu tiên, thậm chí hơn cả bản thân mình. Bánh mì được chia sẻ, những câu chuyện được kể lại, và thời gian dường như chậm lại trong bầu không khí thân mật, ấm áp.
Đây không phải là màn trình diễn dành cho khách du lịch — mà là thể hiện bản sắc.
Ngay cả trong thời kỳ khó khăn, lòng hào phóng này vẫn tồn tại. Nó được dệt nên trong cuộc sống hàng ngày, được truyền lại qua nhiều thế hệ và bắt nguồn từ một trong những nền văn minh lâu đời nhất thế giới. Bất kể quan điểm chính trị hay khoảng cách địa lý, người Iran đều mang trong mình niềm tự hào sâu sắc về di sản của họ.
Iran: Một nền văn minh sống mãi qua con người của nó.
Iran không chỉ là một địa điểm trên bản đồ—mà còn là một bức tranh sống động về lịch sử, văn hóa và cảnh quan. Từ những thành phố cổ đại đến những sa mạc rộng lớn, từ những ngôi làng trên núi đến những hòn đảo ven biển như đảo Qeshm, đất nước này kể những câu chuyện trải dài hàng nghìn năm.
Nhưng di sản vĩ đại nhất của nó không chỉ nằm ở các công trình kiến trúc hay tàn tích. Nó sống trong chính con người nơi đây - trong cách họ nói chuyện, tiếp khách, nấu nướng, ăn mừng và vượt qua khó khăn.
Những du khách từng đến Iran thường không nhắc đến các danh lam thắng cảnh mà thay vào đó là lòng nhân ái của đất nước này.
Bởi vì du lịch Iran không chỉ là để ngắm nhìn mà còn là để cảm nhận.
Khi sự im lặng bao trùm Iran: Cái giá phải trả cho sự cắt đứt liên lạc
Ngày nay, hàng triệu người Iran đang sống trong một thực tế đầy sợ hãi, bất an và cô lập. Việc cắt internet đã cắt đứt liên lạc của họ với thế giới, khiến nhiều tiếng nói không được lắng nghe và nhiều câu chuyện không được kể lại.
Trong thời đại mà giao tiếp tức thời là điều hiển nhiên, sự im lặng như thế này lại mang một ý nghĩa sâu sắc.
Nó có nghĩa là:
- Các gia đình không thể trấn an người thân ở nước ngoài.
- Những câu chuyện không thể tiếp cận khán giả toàn cầu
- Các cá nhân bị làm cho vô hình trong thời gian thực
Thế nhưng, ngay cả trong sự im lặng này, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Con người vẫn tiếp tục hy vọng, vẫn quan tâm, vẫn không quên mình là ai.
Du lịch như một cầu nối cho Iran, chứ không phải là một lối thoát.
Ngành du lịch nắm giữ một sức mạnh độc đáo—một sức mạnh thường bị đánh giá thấp. Nó tạo ra những kết nối giữa con người nơi chính trị thất bại. Nó xây dựng sự đồng cảm nơi nỗi sợ hãi ngự trị. Nó nhắc nhở chúng ta rằng vượt qua biên giới và hệ tư tưởng, con người về cơ bản đều giống nhau.
Du lịch, ở khía cạnh tốt nhất, không phải là về tiêu thụ mà là về sự thấu hiểu.
Nó cho phép du khách:
- Chia sẻ bữa ăn với những người xa lạ, những người dần trở thành bạn bè.
- Hãy chứng kiến cả vẻ đẹp và khó khăn mà không đơn giản hóa bất cứ điều gì.
- Hãy lan tỏa những câu chuyện vượt qua biên giới, những câu chuyện có thể sẽ mãi không được biết đến.
Trong những thời điểm như thế này, du lịch trở nên trầm lặng hơn nhưng mạnh mẽ hơn: một người lưu giữ ký ức.
Bản sắc Iran trong chuyển động
Ngày nay, là người Iran đồng nghĩa với việc vừa tự hào vừa đau lòng.
Đó là để tưởng nhớ một nền văn minh đã định hình thế giới, đồng thời đối mặt với hiện tại đầy bất trắc. Đó là để gìn giữ văn hóa, ngôn ngữ và sự kết nối—ngay cả khi bị tách rời khỏi cuộc đối thoại toàn cầu.
Du lịch giúp hiểu sâu sắc hơn điều này. Nó biến đổi bản sắc từ một thứ tĩnh tại thành một thứ được trải nghiệm và cảm nhận.
Như một du khách đã nhận xét sau chuyến hành trình qua Iran, điều bạn bắt gặp không chỉ là lịch sử mà còn là nhân tính ở dạng chân thực nhất.
Suy ngẫm cá nhân về Iran: Tiếng nói của Azam Bahrami

Cốt lõi của câu chuyện này là Azam Bahrami, người mà cuộc đời và sự nghiệp thể hiện mối liên hệ giữa con người, địa điểm và mục đích sống.
Azam, một học giả người Iran hiện đang sinh sống tại Hà Lan, mang đến cả kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm cá nhân cho quan điểm của mình. Với bằng Tiến sĩ về Môi trường và Phát triển, chuyên ngành du lịch sinh thái và du lịch bền vững từ Đại học Quốc gia Malaysia, công việc của bà đã trải rộng khắp các châu lục—từ Đông Nam Á đến châu Âu và hơn thế nữa.
Cô ấy đã hợp tác với các trường đại học, tổ chức phi chính phủ và các tổ chức quốc tế, tập trung vào các lĩnh vực sau:
- Du lịch dựa vào cộng đồng
- phát triển và trao quyền cho nông thôn
- Mô hình du lịch bền vững và tái tạo
- bảo tồn môi trường và bảo tồn văn hóa
Sự nghiệp của bà không chỉ đơn thuần là học thuật mà còn mang đậm tính nhân văn. Nhiều năm làm việc với cộng đồng địa phương và người bản địa đã hình thành nên niềm tin của bà rằng du lịch phải mang tính toàn diện, tôn trọng và dựa trên tri thức của những người mà nó đại diện. Tuy nhiên, vượt lên trên mọi bằng cấp, Azam trước hết nói với tư cách là một người Iran.
Một người phụ nữ gắn bó với quê hương không chỉ bằng ký ức mà còn bằng tình yêu.
Câu hỏi chúng ta cần đặt ra về Iran
Azam đặt ra một câu hỏi đơn giản nhưng cấp bách:
Có bao nhiêu người trong chúng ta thực sự nhận thức được điều đó—và chúng ta đang phản ứng như thế nào?
Trong một thế giới luôn chuyển biến nhanh chóng từ khủng hoảng này sang khủng hoảng khác, sự chú ý chỉ là thoáng qua. Nhưng con người không ngừng tồn tại khi ánh đèn sân khấu tắt.
Trách nhiệm, đặc biệt đối với những người làm trong lĩnh vực du lịch, không chỉ là quảng bá các điểm đến mà còn là tôn vinh những con người đã tạo nên chúng.
Nắm bắt cả hy vọng và thực tế đối với Iran
Có những khoảnh khắc—đứng một mình trên những ngọn núi Qeshm, ngắm mặt trời lặn xuống sau những phong cảnh cổ kính—khi mọi thứ dường như tĩnh lặng. Khi đó, sự kết nối với đất mẹ, với chính mình và với một điều gì đó lớn lao hơn trở nên không thể phủ nhận.
Đây là những khoảnh khắc nhắc nhở chúng ta lý do tại sao chúng ta đi du lịch.
Không phải để trốn tránh hiện thực, mà để hiểu nó sâu sắc hơn.
Để thấy được cả vẻ đẹp và sự đấu tranh.
Cùng lúc giữ lấy nỗi đau và niềm hy vọng.
Để luôn nhớ những điều thực sự quan trọng.
Suy nghĩ cuối cùng về Iran
Iran không chỉ là một nơi đang trải qua khủng hoảng. Đó là một nơi tràn đầy những con người kiên cường, tự hào và giàu tính nhân văn.
Chúng không phải là những con số.
Đây không phải là những tiêu đề báo chí.
Đó là những câu chuyện đang chờ được lắng nghe.



Bình luận