Khi du khách nhận phòng tại một khách sạn nhìn ra Địa Trung Hải, tản bộ qua những tàn tích cổ xưa, hay đi qua một sân bay quốc tế nhộn nhịp, họ hiếm khi tưởng tượng những nơi này lại trở thành mục tiêu của chiến tranh. Tuy nhiên, trong nửa thế kỷ qua, cơ sở hạ tầng du lịch—từ các khách sạn sang trọng đến các di sản UNESCO và các trung tâm hàng không dân dụng—ngày càng trở thành mục tiêu của các cuộc xung đột vũ trang.
Xu hướng này đã khiến các nhà lãnh đạo ngành du lịch lo ngại, họ cảnh báo rằng chiến tranh hiện đại đang làm xói mòn quan niệm lâu đời rằng các địa điểm du lịch là những không gian trung lập. Khách sạn bị đánh bom, sân bay bị chiếm giữ hoặc phá hủy, và các di tích văn hóa bị phá hủy một cách cố ý.
Bây giờ World Tourism Network (WTN) đang kêu gọi Liên Hợp Quốc và Liên Hợp Quốc Du lịch Tổ chức này đề xuất thiết lập các quy tắc toàn cầu cấm tấn công vào cơ sở hạ tầng du lịch trong thời chiến. Họ lập luận rằng các khách sạn, di tích lịch sử và sân bay dân dụng cần được bảo vệ tương tự như bệnh viện và các cơ sở nhân đạo.

Lời kêu gọi này được đưa ra trong bối cảnh ngày càng có nhiều lo ngại rằng các cuộc xung đột leo thang ở một số khu vực—bao gồm cả Trung Đông—đang một lần nữa đe dọa các địa điểm du lịch.
Cuộc đình công tại khách sạn ở Beirut gây ra báo động.
Tuần trước, một cuộc tấn công bằng tên lửa đã nhắm vào... Khách sạn Ramada Plaza ở Raouche, Beirut. huyệnVụ tấn công đã khiến một số người thiệt mạng và nhiều người khác bị thương. Các quan chức Israel cho biết cuộc tấn công nhắm vào các phần tử có liên hệ với Iran, được cho là đang sử dụng tòa nhà này làm địa điểm họp.
Vụ tấn công xảy ra tại một trong những khu du lịch nổi tiếng nhất của Beirut, nhìn ra biển Địa Trung Hải. Nổi tiếng với các quán cà phê ven biển, khách sạn và tầm nhìn ra những tảng đá Chim Bồ Câu, khu vực này thường được khách du lịch và khách doanh nhân lui tới.
Vụ tấn công đã gây chấn động ngành du lịch vì nó cho thấy một địa điểm du lịch dân sự có thể nhanh chóng trở thành chiến trường như thế nào. Các nhà phân tích an ninh cho biết khách sạn có thể trở thành mục tiêu khi các lực lượng quân sự hoặc tình báo sử dụng chúng làm nơi họp hoặc nơi lưu trú tạm thời.
Tuy nhiên, các chuyên gia du lịch cảnh báo rằng hậu quả của việc tấn công những địa điểm như vậy còn vượt xa mục tiêu quân sự trước mắt. “Khách sạn là cơ sở hạ tầng dân sự. Khi chúng bị tấn công trong các cuộc xung đột, nạn nhân thường là những du khách bình thường, nhân viên khách sạn và cư dân địa phương”, một nhà phân tích du lịch cho biết.
Lịch sử lâu dài của các khách sạn trong cuộc chiến chống khủng bố.
Vụ tấn công ở Beirut chỉ là vụ mới nhất trong chuỗi dài các vụ tấn công nhắm vào khách sạn trong các cuộc xung đột và chiến dịch khủng bố.
Một trong những ví dụ sớm nhất xuất hiện ở 1975khi các chiến binh Palestine chiếm giữ SKhách sạn Avoy ở Tel Aviv Sau khi xâm nhập Israel bằng đường biển, những kẻ tấn công đã bắt giữ con tin và yêu cầu thả các tù nhân Palestine.
Lực lượng đặc nhiệm Israel cuối cùng đã xông vào tòa nhà, chấm dứt cuộc bao vây nhưng khiến một số con tin và binh sĩ thiệt mạng. Vụ tấn công cho thấy các khách sạn—thường chật kín khách du lịch quốc tế—có thể trở thành mục tiêu mang tính biểu tượng trong các cuộc bạo lực chính trị.
Ba thập kỷ sau, các khách sạn lại trở thành mục tiêu của một trong những vụ tấn công khủng bố đẫy máu nhất ở Trung Đông.
In Tháng Mười Một 2005Các vụ đánh bom tự sát phối hợp đã nhắm vào ba khách sạn lớn ở Amman, Jordan:
- Grand Hyatt Amman
- Khách sạn Radisson SAS Amman
- Days Inn Amman
Các vụ tấn công đã giết chết khoảng 60 người thiệt mạng và hơn 100 người bị thương..
Một kẻ đánh bom tự sát đã kích nổ chất nổ bên trong một buổi lễ cưới tại phòng khiêu vũ của khách sạn Radisson SAS, khiến hàng chục khách mời thiệt mạng. Các nhà điều tra sau đó cho biết các khách sạn này được chọn vì chúng thường đón tiếp các nhà ngoại giao nước ngoài, tổ chức các hội nghị quốc tế và đón tiếp du khách phương Tây.
Các khách sạn cũng là mục tiêu của các cuộc tấn công nhằm gây thiệt hại cho nền kinh tế du lịch.
In 2004 Tháng MườiMột quả bom xe tải phát nổ tại... Khách sạn Taba Hilton Tại bán đảo Sinai của Ai Cập, một phần tòa nhà đã bị sập và khiến 34 người thiệt mạng, trong đó có du khách đến từ nhiều quốc gia.
Các nhóm phiến quân đã nhận trách nhiệm và tuyên bố mục tiêu của chúng là ngành du lịch của Ai Cập, một trong những nguồn thu quan trọng nhất của đất nước.
Khách sạn đôi khi cũng được sử dụng cho các hoạt động tình báo. Trong 2010Chỉ huy Hamas Mahmoud al-Mabhouh đã bị ám sát trong một căn phòng tại... Khách sạn Al Bustan Rotana ở DubaiTrong một chiến dịch được cho là do các điệp viên tình báo nước ngoài thực hiện.
Vụ việc này cho thấy các khách sạn thường đóng vai trò là không gian gặp gỡ trung lập cho các nhà ngoại giao, nhà báo và sĩ quan tình báo.
Cơ sở hạ tầng du lịch vượt ra ngoài phạm vi khách sạn
Cơ sở hạ tầng du lịch không chỉ giới hạn ở khách sạn. Nó bao gồm sân bay, di tích lịch sử, bảo tàng, cảng du thuyền và trung tâm thành phố cổ. Nhiều địa điểm trong số này cũng đã trở thành mục tiêu hoặc chịu thiệt hại ngoài ý muốn trong các cuộc chiến tranh.
Một trong những ví dụ ấn tượng nhất đã xảy ra trong thời gian Chiến tranh Nga-Ukrainekhi một số sân bay dân dụng lớn bị tấn công hoặc chiếm giữ.
Trong số đó có:
- Sân bay Hostomel gần Kyiv
- Sân bay quốc tế Donetskt
- Sân bay quốc tế Mariupol
- Sân bay Kherson
Các cơ sở này đã bị đánh bom hoặc hư hại nặng nề trong các cuộc giao tranh.
Các sân bay là mục tiêu chiến lược đặc biệt vì chúng phục vụ cả mục đích dân sự và quân sự. Chúng có thể được sử dụng để vận chuyển quân đội, vật tư và viện trợ nhân đạo. Nhưng việc phá hủy chúng cũng có thể cô lập các quốc gia và làm tê liệt ngành du lịch và giao thông quốc tế. Thiệt hại đối với các sân bay của Ukraine đã làm đình trệ ngành du lịch quốc tế trong nước.
Di sản văn hóa đang bị đe dọa
Có lẽ những vụ tấn công gây sốc nhất vào các địa điểm du lịch liên quan đến việc cố ý phá hủy di sản văn hóa.
Các di sản UNESCO—được công nhận là một phần di sản văn hóa chung của nhân loại—ngày càng trở thành mục tiêu trong các cuộc xung đột ý thức hệ hoặc chính trị.
Một trong những vụ án khét tiếng nhất xảy ra ở 2001khi Taliban phá hủy tượng phật Bamiyan Tại Afghanistan. Được chạm khắc vào vách đá hơn 1,500 năm trước, những bức tượng khổng lồ này nằm trong số những di tích Phật giáo quan trọng nhất thế giới. Việc phá hủy chúng đã gây chấn động cộng đồng quốc tế và bị lên án rộng rãi như một cuộc tấn công vào di sản thế giới.
Gần đây, các nhóm cực đoan đã tiến hành phá hủy có hệ thống các di tích khảo cổ ở Iraq và Syria.
Trong thời gian chiếm đóng lãnh thổ giữa 2014 và 2017ISIS đã phá hủy các công trình kiến trúc quan trọng tại khu di sản thế giới được UNESCO công nhận. Palmyra ở Syria.
Trong số các công trình bị phá hủy có... Đền Baalshamin, một thánh đường thời La Mã đã tồn tại gần hai nghìn năm.
Các chiến binh ISIS cũng đã dùng máy ủi san phẳng thành phố cổ Assyria. Nimrud ở Iraq và đã phá hoại Bảo tàng MosulHọ đập phá tượng đài và cướp bóc hiện vật. UNESCO mô tả những hành động này là tội ác chiến tranh và cáo buộc các phần tử cực đoan âm mưu xóa bỏ lịch sử.
Sự tàn phá này cũng giáng một đòn nặng nề vào ngành du lịch trong khu vực. Trước chiến tranh Syria, Palmyra là một trong những địa điểm khảo cổ được du khách ghé thăm nhiều nhất ở Trung Đông.
Châu Phi và sự hủy hoại văn hóa
Việc phá hủy di sản du lịch không chỉ giới hạn ở Trung Đông.
In 2012Các phần tử cực đoan đã phá hủy một số lăng mộ lịch sử ở Timbuktu, Mali, một thành phố được UNESCO công nhận, nổi tiếng với kiến trúc Hồi giáo cổ đại. Vụ tấn công nghiêm trọng đến mức... Tòa án Hình sự Quốc tế Sau đó, một thủ lĩnh phiến quân đã bị truy tố về tội ác chiến tranh liên quan đến việc phá hoại văn hóa.
Sudan cũng đã chứng kiến những thiệt hại về di sản trong cuộc xung đột dân sự đang diễn ra.
Các bảo tàng ở Khartoum—bao gồm cả Bảo tàng Quốc gia Sudan—đã bị cướp phá trong các cuộc giao tranh, nhiều hiện vật bị đánh cắp và buôn lậu ra khỏi đất nước. Theo báo cáo, hơn hai mươi bảo tàng và các cơ sở văn hóa đã bị hư hại.
Vì sao các địa điểm du lịch lại trở thành mục tiêu tấn công?
Các chuyên gia cho rằng cơ sở hạ tầng du lịch dễ bị tổn thương trong chiến tranh vì nhiều lý do. Khách sạn và sân bay thường chiếm những vị trí chiến lược trong các thành phố lớn. Chúng là những công trình lớn với cơ sở hạ tầng thông tin liên lạc và giao thông thuận tiện.
Trong một số trường hợp, các lực lượng quân sự hoặc tình báo tạm thời sử dụng những địa điểm này để họp hoặc lưu trú. Khi điều này xảy ra, các tòa nhà có thể trở thành mục tiêu hợp pháp theo luật chiến tranh. Các địa điểm du lịch cũng mang ý nghĩa biểu tượng.
Việc phá hủy một di tích nổi tiếng hoặc tấn công một khách sạn sang trọng có thể thu hút sự chú ý của truyền thông toàn cầu và gửi đi một thông điệp chính trị.
Một yếu tố khác cần xem xét là tác động kinh tế. Du lịch là nguồn thu nhập chính của nhiều quốc gia. Việc tấn công cơ sở hạ tầng du lịch có thể gây thiệt hại cho nền kinh tế và làm giảm lượng khách du lịch nước ngoài.
Ngành du lịch thúc đẩy việc bảo vệ
Mối lo ngại về những rủi ro này đã khiến các nhà lãnh đạo ngành du lịch kêu gọi các biện pháp bảo vệ quốc tế mạnh mẽ hơn.
World Tourism Network, một tổ chức vận động du lịch toàn cầu, đang kêu gọi Liên Hợp Quốc Du lịch và Liên Hợp Quốc thông qua các quy tắc cấm tấn công vào cơ sở hạ tầng du lịch trong các cuộc xung đột.
Nhóm này đề xuất một khuôn khổ tương tự như các biện pháp bảo vệ đã được cấp cho các bệnh viện và tổ chức nhân đạo theo luật quốc tế.
Theo WTNCơ sở hạ tầng du lịch được bảo vệ cần bao gồm:
- Khách sạn và khu nghỉ mát
- sân bay dân dụng
- bến du thuyền
- Di sản UNESCO
- bảo tàng và địa điểm khảo cổ
- các khu du lịch lịch sử
Những người ủng hộ du lịch lập luận rằng những địa điểm như vậy chủ yếu mang tính chất dân sự và không nên được coi là mục tiêu quân sự.
“Cơ sở hạ tầng du lịch đại diện cho sự giao lưu văn hóa, phát triển kinh tế và hòa bình giữa các quốc gia,” một lãnh đạo ngành du lịch cho biết. “Khi những địa điểm này bị phá hủy, thiệt hại không chỉ mang tính địa phương mà còn ảnh hưởng đến toàn thế giới.”
UNESCO gọi việc phá hoại văn hóa là tội ác chiến tranh.
Các tổ chức quốc tế đã nhiều lần lên án các cuộc tấn công vào di sản văn hóa. UNESCO đã cảnh báo rằng việc cố ý phá hủy các di tích lịch sử có thể cấu thành tội ác chiến tranh theo luật quốc tế.
Cựu Tổng Giám đốc UNESCO Irina Bokova đã mô tả sự tàn phá các đền thờ ở Palmyra như sau: “Một tội ác chiến tranh và một mất mát lớn cho nhân loại.”
UNESCO đã kêu gọi các bên tham chiến tôn trọng lẫn nhau. Công ước La Hay năm 1954 về bảo vệ tài sản văn hóa trong xung đột vũ trangĐiều này đòi hỏi việc bảo vệ các di tích lịch sử và địa điểm văn hóa.
Tuy nhiên, việc thực thi vẫn gặp nhiều khó khăn trong các cuộc xung đột đang diễn ra.
Một ngành công nghiệp trị giá nghìn tỷ đô la đang gặp rủi ro
Du lịch là một trong những ngành kinh tế lớn nhất thế giới.
Trước đại dịch COVID-19 và các cuộc xung đột gần đây, du lịch chiếm khoảng 10% GDP toàn cầu và hỗ trợ hàng trăm triệu việc làm.
Tại nhiều quốc gia—đặc biệt là ở Trung Đông, khu vực Địa Trung Hải và một số vùng của châu Phi—cơ sở hạ tầng du lịch đóng vai trò xương sống của nền kinh tế quốc gia.
Khi các khách sạn bị phá hủy, sân bay đóng cửa hoặc các di tích lịch sử bị hư hại, quá trình phục hồi có thể kéo dài hàng thập kỷ. Toàn bộ cộng đồng phụ thuộc vào du lịch có thể mất kế sinh nhai.
Tương lai của du lịch tại các vùng chiến sự
Mô hình các cuộc tấn công—từ Vụ bao vây khách sạn Savoy năm 1975 đến sự hủy diệt của Palmyra và vụ đánh bom các sân bay ở Ukraine cho thấy cơ sở hạ tầng du lịch ngày càng dễ bị tổn thương trong các cuộc xung đột.
Vụ tấn công gần đây vào một khách sạn ở Beirut đã làm dấy lên lời kêu gọi hành động toàn cầu. Các nhà lãnh đạo ngành du lịch cho rằng cộng đồng quốc tế phải nhận ra rằng các địa điểm du lịch không chỉ là tài sản kinh tế mà còn là cầu nối văn hóa kết nối mọi người trên khắp thế giới.
Các chuyên gia cảnh báo rằng, nếu không có các biện pháp bảo vệ mạnh mẽ hơn, những địa điểm được xây dựng để đón tiếp du khách và bảo tồn lịch sử nhân loại có thể tiếp tục xuất hiện trên chiến tuyến. Và khi chúng bị phá hủy, không chỉ các công trình kiến trúc biến mất mà cả những mảnh ghép di sản chung của thế giới cũng tan biến.



Bình luận